Pages

Translate

Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 14 tháng 1, 2013

Quên và Nhớ



Đong kỷ niệm

đầy mắt sâu khắc khoải

Thấy dư thừa

nỗi nhớ chông chênh

Đếm thời gian

hạnh ngộ - chia tay

nghe ngỏ lòng... lất phất

Ta có vô tình quên mất?!

Chiếc vụt tay

ngúng nguẩy... lặng cười

Có được bao

những ngày tháng êm tươi

mà quên khoảng không

không trọng cõi về

Đam mê

ngàn đời vẫn thế.

Lặng lẽ ngóng chờ

lớ ngớ thinh không

Là những phút mây bồng

ngủ quên trên cây

Giấc mơ say

khúc tiêu tao

run rẩy

Quên hơi ấm nồng nàn

may mảy làn môi

Quên bên lở níu bên bồi

Quên cồn cào dữ dội

Nửa vành môi viên mãn tháng ngày mong.






Anh mãi gỡ tơ lòng vướng víu

Em thong dong quên vỡ đợi chờ

Rất thật thà

để anh vén rèm thơ

Kéo thương nhớ

khép hờ ... sóng mắt.


Chồm thơ giọng Quảng!





KHÔNG ĐỀ

Rứa mới kêu là chất Quảng Nôm
Ăn cục nói hòn chẳng thôm lôm.
Có chàng công tử quê Đà Nẽng
Cưới ả Thúy Kiều xứ Phú Côm.
Cha vợ đến thăm chào trọ trẹ
Mẹ chồng không hiểu nói cồm rồm.
Thêm ông hàng xóm người Hà Nội
Chả hiểu mô tê cũng tọa đồm.

Tú Rua

oOo

KHÔNG ĐỀ

Rủ nhau vô núi hái chơm chơm
Nhớ bạn hồi còn học chữ Nơm.
Sáng sáng lơn tơn đi nhử cuốc
Chiều chiều xớ rớ đứng câu tơm.
Mùa đông tơi lá che mưa bấc
Tiết hạ hiên tranh lộng gió nờm.
Nghe chuyện xóm xưa thời khói lửa
Sảng hồn sấm nổ tưởng đâu bơm!

Tường Linh

oOo

ĐÊM HÈ

Ánh đèn le lói buổi đầu hơm,
Oi ả trời đêm hóng ngọn nờm.
Đom đóm lập lòe sau dậu trúc
Trắm mè vùng vẫy cạnh ao chuơm.
Tình xa, ai nhớ ? Duyên phai nhạt,
Nghĩa cũ, ta hoài, mộng ấp ơm.
Nhạc dế bên Hè tha thiết lạ,
Gương trăng lay động bóng mây chờm.

Mai Hữu Phước


Thơ Bút Tre... mừng xuân, đón ... bạn!


Ôi một thời ngập tràn tình yêu và lý tưởng: 


Bài Ca Mùa Xuân 61 - Tố Hữu


"Trái tim anh đó
Rất chân thật chia ba phần tươi đỏ:
Anh dành riêng cho Đảng phần nhiều
Phần cho thơ, và phần để em yêu..."
Em xấu hổ: "Thế cũng nhiều anh nhỉ!"

“Sống để yêu thương và dâng hiến”, chính những vần thơ “tươi đỏ” ấy đã hun đúc nên bao chiến sĩ … Ngày nay trong thời đại “số hóa”, cuộc sống đang đổi thay từng ngày, mỗi người mải miết tìm kiếm cho mình một hạnh phúc riêng tư… Trong thực tế con tim và khối óc của muôn người không thể định hình được, nó là những trạng thái bao la luôn bay bổng theo những ước mơ của từng người… xuân đến mọi nhà… đón xuân bằng những vần thơ hóm hỉnh… Bút Tre... 


Ta đi bầu cử tự do
Chọn người xứng đáng mà cho vào hòm


Thi đua ta quyết thi đua
Thi đua ta quyết tiến lên hàng đầu
Hàng đầu rồi biết đi đâu
Đi đâu không biết, hàng đầu cứ đi

Hôm qua học tập chính tri (chính trị) 
Cán bộ ngồi ỳ, chẳng chịu phát biêu (phát biểu) 

Hôm nay học cả một buôi (buổi)
Ăn một quả chuồi gọi là tĩnh dương (dưỡng)!


Hoan hô đồng chí Nguyễn Minh
Thuyết trình phát biểu tình hình kính tê
Đọc bài mà mình thấy mê
Phen này nhiều bác về quê … đuổi gà.

Hoan hô cục trưởng Hà Đăng
Ấn cho tàu chạy băng băng như rùa

Bà con toàn thể xã ta 
Ðồng tâm phấn khởi giồng cà dái dê 
Dái dê to mập dài ghê 
Năm sau ta cứ dái dê ta trồng


Tình hình là rất tình hình 
Cho nên ta phải đi trình cấp trên 
Cấp trên có tính hay quên 
Cho nên ta phải nắm thêm tình hình.


Quê hương tôi đẹp tuyệt vời 
Ở dưới có nước trên trời có mây 
Xin mời các bạn về đây 
Để thăm quê tớ mỗi ngày một sang 
Con đò dịch đít sang ngang 
Xa xa có một cái làng thò ra 
Đằng kia là một vườn na 
Đằng này thì có mấy bà chổng mông 
Cây lúa cao sản ngoài đồng 
Đến mùa thu hoạch nhà nông vui cười 
Quê tôi thế đấy bạn ơi 
Nhờ có đổi mới nên đời thêm xuân 
Con gái giờ chẳng mặc quần... 
Mà mặc váy ngắn hở chân hở đùi 
Ngày hội mới thật là vui...


Rừng xanh núi đỏ um tùm 
Thương anh địa chất cưỡi hùm lên non 
Chiều về ngựa phóng bon bon 
Tay anh nắm chặt hai hòn thạch anh.


Trong khi cả nước còn "ngu" ( ngủ )
Anh ga_la_rỉn lao vào vũ "tru" (trụ)


Hoan hô đồng chí Xi-ha 
Núc na núc ních sang Ta sang Tàu.


Trên trời mây trắng như bông
Ở dưới cánh đồng mông trắng như mây.


Xã em có phong trào cầu 
lông tuy phát triển nhưng chưa đồng đều


Sông Cầu nước chảy lơ thơ
Có đôi trai gái ngồi hơ quần đùi


Anh đi công tác bản Muờng
Tè xong một cái lên đường về quê


Chưa đi chưa biết Cửa Lò
Đi về mới biết nó to thế này


Không đi không biết Tam Đao (Tam Đảo)
Đi thì không biết chỗ nào mà ngu (ngủ)
Một giường nó nhét hai cu (cụ)
Thôi thì cố nhịn đến chu nhật về...


Em đi công cán đảo Côn
Lôn rộng bát ngát, bồn chồn nhớ anh


Chưa đi chưa biết Vũng Tàu,
Đi rồi mới biết sâu hơn vũng nhà.
Vũng nhà khoan mãi chẳng ra,
Vũng Tàu khoan cái, dầu ra ầm ầm.


Chồng người du kích sông Lô 
Chồng em ngồi bếp nướng ngô cháy quần


Anh đi công tác Plây 
Cu dài dằng dặc biết ngày nào vê 
Họp xong anh ghé buôn mê 
Thuột xong một cái thì về với em


Cô gái Hơ - Mông bên bếp lửa
Chàng trai Mường - Tè dưới gốc cây.


Chưa đi chưa biết Hòn Gai 
Ði rồi mới biết thua hai hòn... "nhà"


Định rằng mình sẽ sang Tiền
Giang, mai lại đến làm phiền các anh


Anh đi công tác Sông Đà
Vướng phải tai nạn ở phà sông Gianh
Tay chân thì vẫn nguyên lành
“Cần tăng dân số” tan tành khói mây.


Chưa đi chưa biết bu san (Pusan_Hàn Quốc)
Đi rồi mới biết con Lan (girl VN) nó lừa.


Chưa đi chưa biết Singa..
..Po xong mới thấy rất là OK


Thơ tay anh viết thật bay 
bướm em trông đợi cả ngày cả đêm. 


Không vô không biết bút tre
vô rồi mới biết muốn tè ra ngay
Chưa ăn chưa biết cu đơ 
Ăn rùi mới biết nó đờ cu ra